Tháng 09, 2019
Thứ hai
Thứ Sáu, ngày 24/01/2020 06:22 AM (GMT+7)

Xuân về, và cỏ sẽ lên xanh

Sài Gòn những ngày cuối năm tiết trời chuyển từ dịu mát sang nắng gắt, không khí lễ hội tấp nập từ tết dương lịch ngày càng tăng lên khi năm mới Canh Tý đến gần.

Năm nay tết âm lịch đến sớm hơn, từ sau tết dương lịch nhiều người đã kết hợp nghỉ phép để có vài ngày nghỉ ngơi, có thể đi chơi xa cùng với gia đình. Nhiều người tranh thủ tàu xe còn dễ dàng để về quê sớm. Nếp quen “về quê ăn tết” phổ biến trong người nhập cư, nhất là ở TP. Hồ Chí Minh nơi có hàng triệu người của tất cả các vùng miền đến làm ăn và sinh sống.

Xuân về, và cỏ sẽ lên xanh - 1

Xuân đang về. Cây cỏ sẽ lại lên xanh...

Vào những ngày này trên báo chí, truyền thông tràn ngập tin tức chính phủ, các bộ ban ngành, nhiều công ty, cơ quan tổng kết một năm hoàn thành kế hoạch với thành tích tốt đẹp. Còn trên mạng xã hội nhiều người cũng nhìn lại năm qua: công việc, những chuyến đi, sự thay đổi nơi chốn hay mối quan hệ nào đó. Nhiều hài lòng và không ít luyến tiếc... Dường như thời gian ngày một nhanh hơn khiến con người cũng vội vã “nhìn lại” đời mình. Như chu kỳ của tự nhiên, cuối năm cũng là thời điểm kết thúc nhiều việc để đầu năm bắt đầu những công việc mới, với những kỳ vọng và nỗ lực mới.

Những ngày cuối năm, nhạc sĩ tài danh Nguyễn Văn Tý đã ra đi ở tuổi 94 sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật. Ống là một trong những nhạc sĩ có các tác phẩm sáng tác theo “phong trào” nhưng trở thành những bài hát là hiện tượng của một thời, được nhiều người yêu thích rất lâu: Mẹ yêu con, Người đi xây hồ Kẻ Gỗ, Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh, Em đi nuôi dạy trẻ, Dáng đứng Bến Tre... “Dư Âm” những tác phẩm của ông sẽ còn mãi khi tài năng của người nghệ sĩ đồng hành cùng công chúng trên một đoạn đường thời cuộc.

Năm Kỷ Hợi vừa qua cũng có không ít sự kiện đau buồn, bởi nó xảy ra khi người ta đang mong chờ ngày sum họp gia đình. 38 người Việt bỏ mạng khi tìm đường nhập cư trong thùng xe đông lạnh ở Anh, 8 người Việt chết cháy trong vụ hỏa hoạn chợ ở Nga, 3 người lính và 1 người dân tại Đồng Tâm phải vĩnh biệt gia đình chỉ ít ngày trước Tết.

Những cái chết vì tai nạn giao thông, vì bệnh nan y ngày càng tăng do ô nhiễm không khí thức ăn, vì những hoàn cảnh những xung đột mà nguyên nhân đều được nhìn thấy và dự báo từ trước. Kêu ca lo lắng thì rất nhiều nhưng những sự việc đau lòng vẫn cứ xảy ra “gây hậu quả nghiêm trọng” như thông tin ồn ào sau đó. Và những trận bút chiến “ném đá” trên báo chí trên mạng xã hội... cứ sôi lên tưởng mọi việc phải ra ngô ra khoai ngay lập tức, nhưng rồi tất cả lại như chưa có gì xảy ra.

Tôi biết, những sự việc này là nỗi day dứt khôn nguôi và là sự ám ảnh nặng nề với những người có lương tâm!

Thôi thì, dẫu sao cũng là năm hết tết đến. Chuyện xã hội suy nghĩ bao nhiêu cho đủ, đành quay về không gian nhỏ nhoi của gia đình - nơi mang lại những giây phút bình yên.

Căn hộ chung cư trên lầu cao nhìn ra con đường có hai hàng cây dầu cao vút lúc nào cũng tấp nập xe cộ, trên vòm cao thi thoảng vút lên một bóng chim nhỏ nhoi… Ngày nắng gắt mà gió vẫn rạo rực. Có những ngày lu bu công việc ngồi lỳ trong nhà, đến trưa hay chiều mới bước chân ra ngoài. Ở hành lang kê một chiếc bàn với hai chiếc ghế màu trắng nổi bật trên nền lá xanh ngăn ngắt. Ngồi đây nhìn ra ngoài kia khi thì thấy bóng nắng lốm đốm trên những chiếc lá, lúc chợt nhận ra một vệt nắng vàng rực trên bãi cỏ nho nhỏ ở góc sân chung cư.  

Nhiều buổi sáng ngồi đây với ly cà phê cho sự tỉnh táo một ngày mới, thỉnh thoảng buổi chiều ngồi đây với bình trà đậm để có thể tạm quên đi mệt mỏi, đôi khi là sự bức bối, là tâm trạng không vui vì những tin tức tiêu cực. Chỉ cần nhìn bầu trời xanh qua từng kẽ lá, ngắm những cánh hoa dầu xoay xoay trong gió như đang bay bổng điệu luân vũ, lòng bình yên nhẹ nhõm hơn.

Đã cuối tháng Chạp, đường phố dưới ngày một kia đông đúc hơn, xe hơi xe máy nối đuôi nhau từ sáng đến tối, những giỏ quà nhiều màu sắc, những tờ lịch năm mới đỏ rực trên xe máy xe hơi báo hiệu năm mới đã rất gần. Hôm rằm tháng chạp chị tạp vụ của chung cư tỉa tót mấy chậu bông rồi lặt lá cây mai lão trồng trong chậu to bằng gốm… Mấy bữa nay đêm về gió chương se se làm cho những nụ mai tươi non bung cánh, vàng mơn mởn sáng cả một góc sân.

Cuối năm con gái sinh con đầu lòng và mang cháu ngoại về nhà, có tiếng con trẻ gia đình bận rộn và vui vẻ hẳn lên. Nhãng đi gần một tuần không bước chân ra khỏi cửa, một sáng nhìn xuống sân vườn dường như thấy thiếu vắng gì đó… A, cỏ, vạt cỏ xanh bên hồ nước đâu rồi sao còn trơ đất? Hỏi chị tạp vụ, chị hồn nhiên kể, mấy bữa trước công nhân tới cắt cành mé nhánh hàng cây ngoài đường, họ tới lui cưa kéo cành cây làm sao mà đám cỏ trong sân giập nát héo queo, em phải xới đất nhổ đi hết...

Bần thần. Nghĩ ngợi. Cuộc sống đâu phải chỉ cần chăm sóc gìn giữ những cây to, cây lớn mà những đám cỏ nhỏ nhoi, như phận “thảo dân” của biết bao người trong xã hội, cũng cần được chăm sóc, bởi cây cỏ nào cũng đều biết đau…

Chưa kịp nói gì thì chị tạp vụ xởi lởi, em đã đi mua mấy vạt cỏ về trồng lại, đất em xới kỹ rồi, chịu khó tưới nước thì cỏ sẽ lên nhanh lắm. Qua tuần đến tết là cỏ lại xanh thôi mà.

Ừ. Xuân đang về. Và cỏ sẽ lại lên xanh…

Nguyễn Thị Hậu

Tin đọc nhiều

Nhờ Cô Vít, cuộc sống bỗng... văn minh Những thói quen văn minh đang dần thay thế những hành vi lạc...
Hành trình hồng của những đôi chân không mỏi Sáng cuối tuần, sân Nhà văn hoá Thiếu nhi Quận 7 rực rỡ...
Nước mắt của dòng sông Sống gần 10 năm ở miền Tây Nam Bộ, tôi đã không ít lần chứng...
Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người Trong mỗi trái tim thi sĩ đều thường trực một tình yêu Tổ...